Tuy rằng mặt dày, nhưng mà Lục Tử Kiện dù sao cũng là thần tượng, trước
mắt thần tượng đươngnhiên cô gái nào chả muốn duy trì hình tượng, muốn trở
nên rụt rè. Cho nên tôi mới đội mũ, tốt nhất che quả đầu mình đi, rồi quay lại
nói với Lục Tử Kiện: “Lục sư huynh, em cuối tuần tham gia thi ném bóng rổ,
anh phụ đạo cho em đi”
Nào giờ tôi vẫn rất là tự tin là với vẻ đẹp mĩ miều củamình, nếu ngoái đầu
lại mà cười, nếu lại thêm một mái tóc dài mượt mà nữa chắc chắn có thể làm
tia nắng tươi sáng động lòng người, nhưng mà hiện tại … Khụ khụ, quên đi, ta
cũng chưa có ý tưởng gì, vẫn là cứ bám lấy Lục Tử Kiện với mấy cái lợi ích
thực tếđi, nếu thực sự được anh ấy chỉ dạy cho, đến lúc thi ném rổ có thể quét
một trận, giựt tiền thưởng như lấyđồ trong túi.
Lục Tử Kiện vỗ bóng rổ, cười ha ha gật đầu. Đã sớm nghe nói Lục sư huynh
tính tình hiền lành, quả nhiên danh bất hư truyền, vì thế hai mắt ta lại sáng lên.
Lúc này, bên tai lại nghe một thanh âm lạnh lẽo: “Thực khâm phục tự tin của
ngươi.”
Tôi quay đầu, phát hiện Chung Nguyên đang nhìn, khóe miệng hơi nhếch lên,
nhìn rất trêu ngươi, giống như đang xem truyện cười. Tôi bèn trừng mắt liếc
hắn một cái, rồi xun xoe chạy quanh bên người LụcTử Kiện.
Khinh bỉ đồ da trắng! Khinh bỉ quỷ nhập hồn!
…
Ta nhìn chán Tử Kiện đánh bóng, tiếp đất, trán thấm mồ hôi, nịnh bợ cười nói:
“Lục sư huynh, em mời anh uống nước.”
Lục Tử Kiện cười haha nói: “ Thôi được rồi em”
“Đừng ngại, hôm nay em muốn cám ơn anh mà.” Tôi vừa nói, vừa đi đến quán
bán đồ uống cạnh sân đấu.
Tôi mua ba chai Coca, trốn trong góc phòng ra sức lắc một chai, lắc điên
cuồng, sau đó mới đi tính tiền.
Từ trong quán đi ra, tôi đem một chai đưa cho Tử Kiện, anh ấy cười cảm ơn.
Sau đó lại đưa chai Coca đã qua xử lý đưa cho Chung Nguyên, cười tủm tỉm
nói: “Vừa rồi thiệt xin lỗi.”
Chung Nguyên hướng tôi gật đầu, nhận lấy chai Coca.
Tôi xoay người mở nước ra uống, mong chờ giâyphút quay lại nhìn
thấy Chung Nguyên tắm trong nướcngọt.
Nhưng mà ta chờ nửa ngày không thấy động tĩnh gì, chỉ thấy Lục Tử Kiện nói
một câu, anh nói: “Ê, Chung Nguyên sao mày còn không uống đi, không khát
à?”
Tôi kinh hãi, xoay qua nhìn mặt Chung Nguyên, hắnsẽ không phát hiện ra chứ
…
Lúc này, Chung Nguyên nắm chai Coca, thản nhiên nói: “Tay của tao vừa rồi bị
thương, không mở được.”
“Trời, mày không nói sớm.” Lục Tử Kiện nói xong,nhiệt tình đưa chai của mình
cho Chung Nguyên, sauđó giựt lấy chai của hắn …
Tôi muốn cản anh lại, nhưng hỡi ôi, không kịp rồi. Xì một tiếng, Lục Tử Kiện từ
đầu tới cổ toàn một chất lỏng màu nâu, còn có rất nhiều bọt Coca dính
trênquần áo …
Tôi cuối đầu yên lặng rơi lệ, Carbon diocide quả nhiên là một loại khí không thể
khinh thường >.<
Lúc này Lục Tử Kiện vừa lau mặt vừa oán giận nói: “Chung Nguyên, mày già
đầu còn chơi trò con nít à.”
Tôi vụng trộm nhìn Chung Nguyên, hắn đang nhìn ngược lại tôi chằm chằm,
khóe miệng lộ ra một nụcười, trong ánh mắt tựa hồ có ánh sáng phát ra. Mới
thấy ánh mắt của hắn là tôi đã thấy một cơn ớn lạnhdâng lên từ lòng bàn chân,
làm như chuyện xấu gì mình làm cũng bị nhìn ra vậy.
Ảo giác, nhất định là ảo giác. Tôi nghiêng mặt đi không nhìn nữa, phụ họa theo
Tử Kiện, chột dạ lớn tiếng nói: “Đúng vậy a, Chung sư huynh thiệt vô duyên,
chơi kiểu này em đã không thèm chơi từ hồi 10 tuổi rồi, ahahaha …”
Chung Nguyên vẫn không nói gì, như cũ cười nhưkhông cười nhìn tôi.
Bị hắn nhìn tới sợ hãi, tôi run run lấy khăn tay ra lau cho Tử Kiện, vừa lau
vừa giảo hoạt nói: “Lục sưhuynh, anh đoán coi Chung sư huynh có thể
haykhông vu oan giá họa vụ này cho em.”
Lục Tử Kiện lắc đầu: “Em đừng nói vậy, ChungNguyên không vậy đâu.”
Tôi không dám nhìn Chung Nguyên, vừa cúi đầu launước Coca trên người
Tử Kiện vừa áy náy nịnh nọt nói: “Lục sư huynh, em giúp anh giặt quần áo
nhé!”
Lục Tử Kiện lịch sự lắc đầu: “Không cần”
“Ngươi không biết là thực ra ngươi cũng nên giúp ta giặt sao?” Lại là tiếng của
Chung Nguyên.
Tôi nhìn lướt qua áo hoa của hắn, hướng Lục Tử Kiện cười hề hề nói: “Lục sư
huynh nè, Chung sư huynh thực biết nói giỡn à.”
Lục Tử Kiện bị nụ cười của tôi mê hoặc, nhanh chân đứng ra bảo vệ chính
nghĩa: “Chung Nguyên, mày bình thường khi dễ tao còn chưa tính nha, nhưng
mà đừng có ăn hiếp đàn em khóa dưới.”
Tôi xoay qua thè lưỡi nhìn Chung Nguyên, coi bộdáng có nỗi khổ không nói
nên lời của hắn, lòng tôi đột nhiên sung sướng quá chừng.
Sau đó tôi nhớ lại, hình như trong lịch sử giao tranh của tôi và hắn, lần này là
lần duy nhất toàn thắng.
CHAP 2
Buổi tối quay lại phòng, tôi báo cáo tình hình chiến đấu hôm nay cho nhất nhị
tứ, khi đắc ý tả tới đoạn đốixử với Chung Nguyên như thế nào, ba cái gối đồng
loạt bay vèo vèo về phía mình …
Thế giới này ngày càng kì cục mà, vì sao trong học viện hóa hội fan của Chung
Nguyên lại nhiều hơn Lục Tử Kiện chứ?
Phòng ngủ của bọn tôi có tất cả bốn người, trong đó hết ba người thẩm mỹ
không bình thường, bởi vì bọn họ mê Chung Nguyên, tuy rằng lí do không
giống nhau lắm.
Lão đại thích Chung Nguyên bởi vì nó cảm thấy hắn ta là tinh anh, năng lực
học tập nhất định là số một. Tôi không khỏi lắc đầu, lí do này thật hư ảo. Hơn
nữa nghe nói Chung Nguyên kia không phải quỷ học, lão đại nhìn ở đâu ra
năng lực của hắn vậy?
Tiểu Nhị (nó không muốn bị gọi là Lão Nhị) thích Chung Nguyên, bởi vì nó cảm
thấy toàn thân Chung Nguyên toát ra một khí chất thụ không được tự nhiên.
Nói thật tôi trước khi vào đại học không có tiếp xúc tìm hiểu lĩnh vực đam
mỹ, cho nên sau khi nghe Tiểu Nhị giải thích thế nào là thụ không được tự
nhiên xong, tôi không khỏi cười tới xốc hông, hóa ra là Chung Nguyên bị Lục
Tử Kiện đè cho một cái, hahahha, hay quá xá … Vì thế tiểu Nhị làm fan
củaChung Nguyên tôi còn chấp nhận được.
Tứ cô nương (đây là tên gọi thân mật mà chúng tôi gọi nó) thích Chung
Nguyên, chỉ vì nó không thích Lục Tử Kiện, nếu trong hai người phải chọn một,
nó đành chọn Chung Nguyên. Đối với lí do này, tôi thật sựmuốn khiển trách và
khinh bỉ!
Đương nhiên ba người này cũng đồng ý chung mộtđiểm là Chung Nguyên
so với Lục Tử Kiện đẹp zai hơn, cái này làm tôi càng thêm bi phẫn.
Lục Tử Kiện cao 1m95, Chung chết tiệt có không?Lục Tử Kiện có cơ thể rắn
chắc, Chung chết tiệt có sao? Lục Tử Kiện có làn da rám nắng như lúa mạch
đen, Chung chết tiệt có sao?
Chả có cái nào, bọn mày lại còn bảo Chung Nguyện đẹp hơn Tử Kiện, đẹp chỗ
quái nào?
Mỗi khi tôi nói tới đây, nhất nhị tứ đều đồng thanh trả lời: “Tại khẩu vị của mày
khác thường thì có.”
Tôi đương nhiên không chịu làm kẻ yếu: “Nói đùa,khẩu vị tao là tốt nhất. Mày,
Tứ cô nương, đứa nào cả ngày chỉ thích nuôi dưỡng loại da trắng, còn nữa,
mày, Tiểu Nhị, mày là bách khoa toàn thư đam mỹ tiểu thuyết và GV, còn
có, lão Đại, mày, mày …”
Lão Đại chống cằm, mỉm cười một cái mê người, tao nhã mà bình tĩnh hỏi:
“Tao làm sao?”
Tôi nửa ghen tị nữa phẫn hận nói: “Ngực của mày lớn nhất.”
Lão Đại: “…”
…
Sẵn đây tôi xin giới thiệu qua phòng ngủ của tôi một cái.
Phòng 1111 của ký túc xá gồm có 4 cô gái xinh tươi phơi phới, bao gồm lão
Đại, Tiểu Nhị, Tam đầu gỗ, Tứ cô nương, trong đó tôi là Tam đầu gỗ, danh hiệu
này là ba tên kia áp đặt cho tôi, ra vẻ lo lắng cho tôi lắm lắm, cho nên tôi nhịn.
Bốn người chúng tôi đều có sở thích riêng, Lão Đại thích học, Tiểu Nhị yêu
đam mỹ, tôi yêu tiền, Tứ cô nương mê trẻ con. Trong bốn người, bình tĩnh nhất
là lão Đại, đáng khinh nhất là Tiểu Nhị, bạo lực nhất là Tứ cô nương. Sự tích
vinh quang của các nàng có cơ hội sẽ nhắc tới. Về phần tôi thì, tôi chả có
đặc điểm gì, có lười có tham, nhưng mà thật sự thiếu tiền. Nếu cứ nhất quyết
gắn một chữ nhất lên, khả năng tôi làngười dở khóc dở cười nhất nha.
Cái dở khóc dở cười của tôi ở chỗ, tôi lại vào học ở một trường mà trước kia
không bao giờ mơ tưởng làvào được, vốn là người vô cùng sợ học hóa và cực
kì ngu ngốc trong việc học hóa lại vô tình cắm rễ nấucơm tại học viện
hóa, chuyện này kể ra thật dài…
Trường học của tôi là ngôi trường trung học trọngđiểm bình thường của
huyện, sở dĩ nó là trọng điểm vì nó là trường trung học duy nhất!!! Ở huyện thì
là trọng điểm đấy, nhưng đem ra tỉnh thì chả ra cái đinhgì.
Khi tôi học cấp 3, bảng sắp xếp thành tích trên cơ bản đều nằm ở bị trí 30
gì đó từ dưới đếm lên, với thành tích đó thi vào cao đẳng đại học, có trường
tuyển là tôi mừng húm rồi, chắc phải cảm tạ tổ tông quá, cho nên thời điểm
ghi nguyện vọng chỉ chủ yếu lo lắng chọn trường nào khả dĩ, có cân nhắc một
vài trường loại B, biết đâu tôi phát huy được khả năng tiềm ẩn. Tới cái nguyện
vọng ghi trường loại A, tôi căn bản không ngó đến, tùy tiện điền vào trường
Xsiêu cấp vô địch. Lúc ấy đại khái là nhàn cư vi bất thiện, cho nên chuyên
ngành tôi đặc biệt chọn mấy cái ngành nghe thấy ghê người điền vào, thế là
thành báoứng …
Hai ngày thi đại học tôi hình như bị trúng tà, tự nhiên cảm thấy đầu óc giải toán
nhanh hơn nhiều, ngay cả môn hóa bình thường rất sợ, nhưng cũng không dữ
tợn lắm.
Lúc kiểm tra lại đáp án sau khi thi, tôi cầm bản đáp án, nơm nớp lo sợ hỏi
chủ nhiệm lớp: “Cô Lý, bảnđáp án này đúng không vậy?”
Cô chủ nhiệm là một người rất hiền lành, cô nheo nheo mắt, nói nhẹ nhàng:
“Mộc Đồng à, không làm đúng thì còn 1 năm nữa, sang năm cô lại giúp con.”
Tôi lẩn thẩn nói: “Nhưng mà con cảm thấy mấy cái con làm không khác bản
đáp án này lắm???”
Cô chủ nhiệm hiền lành vỗ đầu tôi, cười nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, tranh thủ
nghỉ hè chơi đã đi.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, còn cảm thấy mọi việc phát triển có chút mơ hồ.
Trước ngày báo kết quả tôi thắc thỏm mãi tới 10h rưỡi rốt cuộc đành đi ngủ,
ngày hôm sau mới sáng sớm cô giáo đã gọi dậy, qua điện thoại thét chói tai:
Mộc Đồng, con thi vào đại học điểm thiệt tốt baonhiêu đó đó, xếp hạng toàn
tỉnh bao nhiêu bao nhiêu đó, cơ bản là có thể trúng tuyển tuyến của thành phố
B rồi, vân vân …
Nghe đồn, Trường X đã lâu không có thành tích tốt như vậy.
Niềm vui kinh dị tới quá đột ngột, tôi còn chưa kịp thích ứng thì mọi việc cứ nối
gót mà tới …
Tôi bị học viện hóa thành phố B tuyển chọn …
Hóa học, hóa học, hóa họccccc
Ngày giấy thông báo gửi đến, hiệu trưởng và mộtđám người tới cửa nhà tôi,
khua chiêng gióng trống,còn trao cho một vòng hoa đỏ thẫm bự chảng, đội vào
đến ngốc.
Tôi đội hoa đỏ trong tiếng trống vang lừng bị rinh đi trưng bày khắp ngõ, trong
đầu chỉ có hai chữ hóa học, hóa học, hóa học …
Tôi giống người điên vừa cười vừa khóc, thần vậnmệnh ơi, ông xỏ mũi con dắt
đi đâu!
…
Có một lần nói chuyện tôi hỏi nhất nhị tứ vì sao chọn hóa học, tôi nhớ dai nhất
là câu trả lời của Tứ cô nương, nó nói: “Ba tao nói ngoài hóa thì chọn gì cũng
được. Haha, tao liền chọn học hóa.” Niềm vui lớn nhất đời nó là phản kháng
lại ba nó.
Tôi lúc ấy ôm hi vọng hỏi: “Thực ra mày cũng ghét hóa học đúng không?”
Nó nâng cằm trả lời thành thật: “Chưa tới mức ghét, chỉ là học dễ quá đâm
chán thôi.”
Vì thế mà tôi vừa tủi thân vừa bi phẫn.
…
He, xả xong chuyện xưa rồi … Nói tiếp vụ bóng rổ, từ khi được Lục Tử Kiện chỉ
dạy, bản thân lại chăm chỉluyện tập, sau vài ngày, tôi phát hiện ra tỉ lệ ném
trúng mục tiêu đã cải thiện, ngay cả lão Đại ánh mắt luôn nhìn cao cũng phải
nói: “Đầu gỗ, động tác némrổ của mày cũng được rồi nha, có thể dùng hù dọa
người khác được.”
Tuy rằng lời này chẳng ra cái gì, nhưng tôi biết nó xem như khen ngợi, bởi vậy
cũng vui vẻ mời nó ăn một cây kẹo que.
Trong sự chờ mong của mọi người, cuộc thi némbóng rổ cuối cùng mở màn.
Tuyển thủ dự thi rất nhiều, lúc bắt đầu tôi tưởng không có mấy nữ sinh tham
dự, không nghĩ hôm nay số lượng gái áp đảo trai à, trời ơi, nữ sinh thành phố
B có nhiệt tình với bóng rổ dữ. Hay là, cô nào cũng thiếu tiền???
Tôi có chút hồi hộp, chen trong một đám nữ sinh này tranh thủ thời gian luyện
tập thêm một chút, cảm xúc nhất thời dịu đi, tôi vừa luyện vừa tranh thủ nghe
haicô bên cạnh tám chuyện.
Nữ sinh A: Hi, mày cũng tham gia ném rổ à? Tao nhớ mày ngay cả ném
cầu còn không nổi mà?
Nữ sinh B: Tao đến ngó anh đẹp trai, được không? Nghe nói lần này cả
Chung Nguyên và Lục Tử Kiện đều là giám khảo.
Tôi vừa nghe thấy tên Tử Kiện, lập tức vểnh tai lên, ôm bóng đứng bất động,
luyện gì nữa, phải chú tâm nghe lén thôi, Lục Tử Kiện làm giám khảo sao? Anh
ấy thật khiêm tốn, mình cũng không biết luôn a.
Lúc này, nữ sinh A còn nói: “Đúng vậy đó, tao còn nghe đồn Chung Nguyên là
giám khảo bên nữ, kết quả làm tao hừng hực chạy tới đăng kí, hehe, có thể
gần gũi thần tượng nhé.” Nữ sinh A càng nói càngkích động.
Nữ sinh B ngắt lời, nói: “Mày nghe tin vịt rồi, Chung Nguyên đúng là định giúp
hội trưởng hội bóng rổ làmgiám kháo bên nữ, chứ không thì làm gì có nhiều
người đâm đâu vô như vậy, nhưng sau đó không hiểu anh ta trúng tà gì, đổi
với Lục Tử Kiện sang làm bênnam rồi.”
Nữ sinh A tiếc nuối hỏi: “Thật à? Sao tao không nghe nói.”
Nữ sinh B đáp: “Bảo đảm 100%, mày phải nhớ là bạn trai tao là trưởng ban
tổ chức của hội bóng rổ.
Vì thế nữ sinh A đành nói: “Được rồi, kỳ thực thì thân cận với Lục Tử Kiện
cũng tốt lắm à!”
Nữ sinh B cũng cười nói: “Mày làm thí sinh, anh ta làm giám khảo, chúng mày
làm thế nào thân với mậtvậy?”
Nữ sinh A quýnh một chút, lập tức quay qua chọc nữ sinh B ầm ĩ lên.
Tôi đứng nghe lén mà máu nóng dâng trào, tràn ngập nhiệt tình, Lục Tử Kiện
ơi Lục Tử Kiện!
Chung Nguyên ngươi rút cục cũng làm được một chuyện mà ta không khinh
bỉ, haha, đúng là rất tốt,rất tốt!
Tôi bởi vì cái nguyên nhân “giám khảo bên nữ là Lục Tử Kiện” mà kích động,
nhìn thấy cách đó không xa Lục Tử Kiện cùng Chung Nguyên đang đi tới, bọn
họ đứng ngay lối vào, đang nói chuyện với mấy người trong hội bóng rổ.
Tôi cảm thấy phải phát huy một chút tinh thần hăng hái, lập tức phi như điên,
hiến cho Tử Kiện một nụ cười rạng rỡ, còn đặc biệt dịu dàng vẫy tay nói
vớianh: “Chào anh, hôm nay nhờ anh chiếu cố nhiềunha.”
Lục Tử Kiện ôn hòa cười nói với tôi: “Mộc Đồng, em cố lên nha.”
Tôi ra sức gật đầu, biểu tình nịnh nọt hết mức.
Lúc này Chung Nguyên đột nhiên rất âm hiểm liếc tôi một cái: “Mộc Đồng, giám
khảo chấm ngươi là ta đó.”
Tôi nhìn hắn khinh bỉ: “Ngươi không phải giám khảo tổ nam sao?”
Chung Nguyện gật gật đầu: “Đúng rồi, sao biết hayvậy?”
Ta thản nhiên nhún vai, nói: “Giám khảo của ta là Lục sư huynh à, có quan hệ
quái gì tới ngươi?”
Chung Nguyên kỳ quặc nhìn ta từ trên xuống dưới,mãi một lúc lâu mới đột
nhiên nói: “Ngươi là con gái à?”
Tôi cảm thấy thằng cha này hỏi vấn đề này có chút khùng điên, chuyện này
còn không rõ như ban ngày sao, vì vậy tôi càng thêm khinh thường quét mắt
liếc hắn đáp: “Nói chuyện thừa.”
Chung Nguyên lại nặng nề nhắc lại: “Ngươi là con gái thật à?”
Tôi trừng hắn: “Đúng vậy, đừng nói ngươi không thấyà.”
Chung Nguyên ánh mắt như có như không đảo quangực của tôi, khinh bỉ cười:
“Ta thực sự là không thấy.”
Tôi bị ánh mắt cùng lời nói của hắn khích cho, giận tới phát rồ, lý trí tan tành,
không đầu không đuôi thét lên:“Không thấy? Ta là size lớn nhất cúp A,
ngươi thế quái nào không thấy?”
Lời nói vừa ra liền hối hận ngay, được rồi, tuy rằng tôi vẫn tự hào ngực của
mình là lớn nhất cúp A, nhưngmà cùng một thằng con trai thảo luận vấn đề này
… Thiệt ra tôi là người rụt rè lắm nha >_<
Quả nhiên, lời nói của tôi vừa bay ra, người chung quanh đã nhìn chằm chằm
bằng ánh mắt cực kì quái dị, làm như tôi là người sao Hỏa mới đặt chân xuống
Trái Đất.
Tôi lúc đó thật cảm thấy tủi ghê, hận ghê, thật muốn tìm một cái thùng mà chui
vào cho rồi.
Lúc này, tên họ Chung kia còn ngại không khí chưa đủ xấu hổ, hắn vờ sửng
sốt một chút, liền tủm tỉm: “Lớn nhất cúp A, nhưng ta vẫn không thấy đâu à”
Tôi: “…”
Ông trời ơi, cho sét đánh chết con đi!!!!
…
CHAP 3
Bởi vì con mắt không biết nhìn, có vấn đề thị giác của Chung Nguyên làm cho
tôi bị trở ngại tâm lý nghiêm trọng. Hắn ta không biết xấu hổ, còn kiêu ngạo
nói:“Lục Tử Kiện cũng nghĩ vậy đó!”
Tôi tội nghiệp nhìn Tử Kiện, anh sẽ không nghĩ vậy ha, anh là thần tượng của
tôi mà, nhất định không như vậy! [cái đó và thần tượng chả có quan hệ đại
bác gì =.=]
Lục Tử Kiện ngượng ngùng nhìn ta, cười haha nói:“Cái kia … Em … Em có
kiểu tóc đặc biệt a, hahaha.”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét